Bắt Đầu Một Ngày Mới Với 188mg Giữa Lòng Bạc Liêu
Gió Bạc Liêu mang theo vị mặn mòi của biển, lẫn vào hương phù sa và hơi ẩm đặc trưng của miền Tây. Mỗi buổi sáng, khi ánh nắng đầu tiên vừa chạm vào những hàng dừa ven kênh, tôi lại bắt đầu cái nghi thức bất di bất dịch của mình. 188 miligram. Một con số bé tí tẹo, nhưng lại nắm giữ trọn vẹn cả một ngày, một hy vọng, hay đôi khi là một gánh nặng vô hình.
Cái liều lượng 188mg này không phải là một sự lựa chọn ngẫu nhiên. Đó là kết quả của những đêm dài trằn trọc, những chuyến đi xa xăm lên Sài Gòn, và vô số lần dò tìm trên mạng với các từ khóa như “liệu pháp điều trị mới”, “phác đồ hiệu quả cho bệnh nan y”, thậm chí là “hy vọng cuối cùng”. Bác sĩ, với giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên định, đã trao cho tôi “tấm vé” này, kèm theo lời dặn dò “phải tuân thủ nghiêm ngặt, cả ngày, không bỏ sót”. Và thế là, Bạc Liêu, từ một nơi tôi tìm về để lánh mình khỏi những ồn ào, lại trở thành chứng nhân cho một hành trình mới, thầm lặng và đầy thử thách.
Tôi nhớ những buổi sáng đầu tiên. Tay tôi run run khi gắp viên thuốc nhỏ xíu ấy. Cảm giác như mình đang cầm trên tay một phần định mệnh. Nuốt xuống. Không vị. Nhưng cái cảm giác nó bắt đầu len lỏi vào từng tế bào, bắt đầu công việc của nó, thì lại rõ rệt đến lạ. Có lẽ là do tâm lý, nhưng tôi luôn tin rằng, mỗi miligram đều mang theo một lời hứa. Lời hứa về một ngày bớt đau hơn, một đêm dễ ngủ hơn, hay dễ dàng chỉ là một hơi thở trọn vẹn hơn.
Cuộc sống ở Bạc Liêu vốn dĩ đã chậm rãi. Nơi đây không có sự hối hả của những thành phố lớn. Con người sống chan hòa với thiên nhiên, với những con kênh, những cánh đồng lúa, và những thửa muối trắng tinh khôi dưới nắng. Chính sự tĩnh lặng đó giờ đây là một người bạn đồng hành lý tưởng cho “phác đồ 188mg cả ngày” của tôi. Buổi sáng, tôi ngồi ở hiên nhà, nhìn ra vườn. Tiếng chim hót líu lo. Hương hoa sứ thoang thoảng. Viên thuốc tan ra trong cơ thể, và tôi cảm thấy mình cũng tan vào không gian ấy, không còn quá bận tâm đến những lo âu.
Nhưng không phải lúc nào mọi thứ cũng êm đềm như vậy. Có những buổi chiều, khi cơn gió từ biển thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh se sắt, tôi lại thấy cơ thể mình mỏi mệt. Liệu 188mg có đủ? Hay cần một liều lượng mạnh hơn? Những câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong đầu, như những con sóng nhỏ vỗ vào bờ cát. Lúc đó, tôi thường ra bờ biển gần nhà, ngắm nhìn những con thuyền neo đậu. Biển Bạc Liêu rộng lớn, bao la, và nó dường như có khả năng xoa dịu mọi thứ. Nhìn biển, tôi tự nhủ, mình cũng phải kiên cường như nó, phải chấp nhận và vượt qua những đợt sóng của chính mình.
Tôi bắt đầu tập một thói quen mới, không chỉ là uống thuốc. Đó là ghi nhật ký, ghi lại những thay đổi nhỏ nhất của cơ thể, của tâm trạng. “Ngày thứ 35, 188mg. Buổi sáng hơi uể oải, nhưng chiều có thể đi bộ ven sông Hậu hơn 2km.” “Ngày thứ 60, 188mg. Đêm qua ngủ khá ngon, ít trở mình.” Mỗi dòng chữ là một thước đo, một sự xác nhận rằng mình đang sống, đang chiến đấu, và đang hy vọng. Nó giống như việc các dược sĩ theo dõi “sinh khả dụng” của thuốc trong cơ thể, tôi theo dõi sự “sinh khả dụng” của chính cuộc đời mình.
Bạn bè hỏi tôi sao lại chọn Bạc Liêu. Tôi chỉ cười. Có lẽ, nơi đây có một thứ gì đó dung dị, bình yên, đủ để tôi đối mặt với chính mình, với 188mg và với cả những điều chưa biết ở phía trước. Tôi thường ngồi quán cà phê ven đường, nghe những bài đờn ca tài tử vọng lại từ đâu đó, hay đôi khi là tiếng rao của gánh bánh bò. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhịp nhàng và đơn giản. Và trong cái nhịp điệu đó, liều 188mg của tôi cứ đều đặn trôi qua, như một phần không thể thiếu của mỗi ngày.